支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指僧道。僧人缁服,道士黄冠,故称。
引唐•独孤及 《谢勅书兼赐冬衣表》:“緇黄载跃,斑白相欢。”宋•洪迈 《夷坚丙志·程佛子》:“每岁必以正月十六日,设斋饭緇黄,名曰龙会斋。”明•李东阳 《西山杂诗》之四:“山中岁月空寒暑,世外緇黄亦化迁。”清•蒲松龄 《聊斋志异·李生》:“游食緇黄,往来寄宿,輒与倾谈,供给不厌。”
僧人与道士。因僧侣穿黑衣,道士戴黄冠,故称为「缁黄」。
[引证解释]
示例:
每岁必以正月十六日,设斋饭缁黄,名曰龙会斋。——宋·洪迈《夷坚丙志·程佛子》
山中岁月空寒暑,世外缁黄亦化迁。——明·李东阳《西山杂诗》之四
高行缁黄,转世借形,谓之夺舍。——清·纪昀《阅微草堂笔记·滦阳消夏录五》
游食缁黄,往来寄宿,辄与倾谈,供给不厌。——清·蒲松龄《聊斋志异·李生》
["◎黑色。如 ~衣。~帷。~素(a。黑和白;b。借指僧人和俗人,因僧尼穿黑衣,而白衣是平常人穿的衣服)。~黄(指和尚与道士)。"]详细解释
["①像金子或向日葵花的颜色。如 ~色。~昏。牛~。~澄澄。信口雌~。②特指中国黄河。如 ~灾。治~。~泛区。③指“黄帝”(即“轩辕氏”,传说中原始社会部落联盟首领)如 ~老(黄帝和老子)。炎~子孙。④事情失败或计划不能实现。如 事情~了。⑤姓。"]详细解释
huáng rén pěng rì
tù huáng
nán ér xī xià yǒu huáng jīn
huáng páo jiā shēn
huáng hé shuǐ qīng
huáng lù
huáng gùn
bái shǒu huáng tóng
huáng lú mù
huáng tán
tiào jìn huáng hé yě xǐ bù qīng
jīng bào lián dēng huáng jiă
mă sǐ huáng jīn jìn
huáng qiáng wēi
huáng fā tái bèi
zhě huáng
zī huáng
huáng luó
zī rén
ruǐ huáng
wěi huáng
huáng căi
huáng yè
huáng jiàn
huáng zăn xùn
huáng lián dǐng
băi huáng cháng
huáng cháng
huáng zhóu
huáng jiān
huáng tǔ bāo zǐ
huáng què huán
huáng juàn qīng dēng
dié jīn huáng
sān cùn huáng gān
huáng sǔn mù