支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
技艺高明的能手。
引唐•吕岩 《七言》诗之二三:“颠倒五行凭匠手,不逢匠手莫施为。”宋•林逋 《诗匠》诗:“诗流有匠手,万象片心通。山落分题目,花摇刻句风。”明•杜濬 《一杯叹》诗:“哥窰定窰谈不易,醉红鷄缸走权贵。匠手争夸 天寳斋,不贪岂识金银气。”
jiànɡ shǒu
技艺高明的能手。 唐 吕岩 《七言》诗之二三:“颠倒五行凭匠手,不逢匠手莫施为。” 宋 林逋 《诗匠》诗:“诗流有匠手,万象片心通。山落分题目,花摇刻句风。” 明 杜濬 《一杯叹》诗:“哥窰定窰谈不易,醉红鸡缸走权贵。匠手争夸 天寳斋 ,不贪岂识金银气。”
["①有手艺的人。如 ~人。木~。画~。能工巧~。②灵巧,巧妙。如 独具~心。③具有某一方面熟练技能,但平庸板滞,缺乏独到之处。如 ~气。"]详细解释
["①人使用工具的上肢前端。如 ~心。棘~(形容事情难办,像荆棘刺手)。着( zhuó )~(开始做,动手)。~不释卷。②拿着。如 人~一册。③亲自动手。如 ~稿。~迹。~令。~书(a。笔迹;b。亲笔书信)。④技能、本领。如 ~法(技巧,方法)。~段。留一~。⑤做某种事情或擅长某种技能的人。如 国~。扒~。生产能~。⑥小巧易拿的。如 ~枪。~册。"]详细解释
kōng kōng miào shǒu
miào shǒu huí chūn
shǒu qì
shǒu băn
shà shǒu jiăn
shēn shǒu kě dé
shǒu huì
shàng shàng shǒu
tiě jiàng
qiān shǒu guān yīn
niē shǒu niē jiăo
dă xià shǒu
ní wă jiàng
fàng shǒu
yùn shǒu
xiē shǒu
pián zhī shǒu zú
shè shǒu
yóu shǒu
shǒu shāo
jiàng yǐng
qí féng dí shǒu
xiào dāo shǒu
zhú jiàng
bă shì jiàng
è yú bān shǒu
jiě jiàng
yù táng shǒu
xiăn shǒu
jiàng zhuó
dăo chí shǒu băn
shǒu biăo gòu zào
lóng zhuó shǒu
diào gān shǒu
hé liáng xié shǒu
zhì shǒu ér rè