支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
唐代对地方军政长官如都督府都督、节度使、经略使等的一种称谓。
唐 代对地方军政长官如都督府都督、节度使、经略使等的一种称谓。
引韩愈 《送郑尚书序》:“岭 之南,其州七十。其二十二隶 岭 南节度府;其四十餘分四府。府各置帅,然独 岭 南节度为大府……大府帅或道过其府,府帅必戎服,左握刀,右属弓矢,帕首袴鞾迎郊。”
唐代对地方军政长官如都督府都督﹑节度使﹑经略使等的一种称谓。
["①军队中最高级的指挥官。如 元~。统~。②遵循:“命乡简不~教者以告”。③同“率”。④姓。"]详细解释
["①储藏文书或财物的地方。如 ~库。天~。②旧时封建贵族和官僚的主宅,泛指一般人的住宅。如 ~邸。~第。王~。~上。③中国唐代至清代的行政区域名,等级在县和省之间。如 开封~。~尹。~治。~试。首~。④国家行政机关。如 政~。官~。⑤古同“腑”,脏腑。"]详细解释
dà yuán shuài
tǒng shuài
wáng fǔ
chéng fǔ
liăng fǔ
xiōng yǒu chéng fǔ
xīn yuè fǔ
dào shuài
zhì shuài
zéi shuài
tǒng fǔ
chuān fǔ
sòng fǔ
băo fǔ
háo fǔ
lǜ fǔ
fǔ zhèn
fǔ zuǒ
shì fǔ
huì fǔ
zhōng cáng fǔ
yè fǔ
xiāo shuài
sè fǔ
fǔ duān
jīn shuài
chē fǔ lìng
chōng zhōu zhuàng fǔ
huáng fǔ jī
bà fǔ fēng yún
qióng fǔ jīn xué
shén fǔ méi tián
năi zǐ fǔ
sān qián zhī fǔ
nán zăi xiàng fǔ
wén zōng xué fǔ