支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
以手搔头。焦急或有所思貌。
引《诗·邶风·静女》:“爱而不见,搔首踟蹰。”唐•高适 《九日酬颜少府》诗:“纵使登高只断肠,不如独坐空搔首。”清•纳兰性德 《霜天晓角》词:“休为西风瘦,痛饮频搔首。”欧阳予倩 《关王庙》:“看起来绝了望生机已断,对苍天我这里搔首无言!”
用手搔发。形容心有所思或烦急的样子。
引宋·叶梦得〈虞美人·绿阴初过黄梅雨〉词:「天涯走遍终何有?白发空搔首。」《红楼梦·第一回》:「因又思及平生抱负苦未逢时,乃又搔首对天长叹。」
拼音:sāo shǒu
释义:以手搔头。焦急或有所思貌。
["①挠,用手指甲轻刮。如 ~痒。~头。隔靴~痒。②古同“骚”,扰乱。"]详细解释
["①头,脑袋。如 ~饰。~级。~肯(点头表示同意)。②领导的人,带头的。如 ~领。元~。~脑。~相( xiàng )。③第一,最高。如 ~都( dū )。~府。④最先,最早。如 ~次。~届。~创。~日封。~义(首先起义)。⑤出头告发。如 自~。出~。⑥量词,指诗和歌。如 一~诗。⑦姓。"]详细解释
pá sāo
sāo zhe yăng chù
yù sāo tóu
shǔ shǒu fèn shì
mă shǒu
jī pí hè shǒu
bái shǒu huáng tóng
shǒu qī
fǔ shǒu tiē ěr
kòu shǒu
jí shǒu cù é
xī shǒu
zhù shǒu
shǒu jí
shǒu zào
sòng shǒu
shǒu dāng
chăn shǒu
áng shǒu sī míng
tú shǒu
shǒu shè
xùn shǒu
shǒu chūn
shù shǒu
tóng shǒu
bái shǒu láng
chuí shǒu sàng qì
bái shǒu tóng guī
bái shǒu xiāng yī
bái shǒu xiāng zhuāng
shǒu xí jiàn kāng
huǒ zhū shǒu
mù rén chū shǒu
shǒu nì zuì
bù wéi róng shǒu