支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
晋王嘉《拾遗记·颛顼》:“﹝颛顼﹞有曳影之剑,腾空而舒,若四方有兵,此剑则飞起指其方,则克伐,未用之时,常于匣里,如龙虎之吟。”因用“鸣剑”指良剑。
抚剑。
因用“鸣剑”指良剑。
引晋•王嘉 《拾遗记·颛顼》:“﹝ 顓頊 ﹞有曳影之剑,腾空而舒,若四方有兵,此剑则飞起指其方,则剋伐,未用之时,常於匣里,如龙虎之吟。”《后汉书·臧宫传论》:“臧宫、马武 之徒,抚鸣剑而抵掌,志驰於 伊吾 之北矣。”
引宋•范成大 《九月十九日衙散回留大将及幕属饮清心堂观晚菊分韵得譟暮字》:“分弓 滴博 平,鸣剑 伊吾 小。”
晋 王嘉 《拾遗记·颛顼》:“﹝ 颛顼 ﹞有曳影之剑,腾空而舒,若四方有兵,此剑则飞起指其方,则克伐,未用之时,常於匣里,如龙虎之吟。”因用“鸣剑”指良剑。《后汉书·臧宫传论》:“ 臧宫 、 马武 之徒,抚鸣剑而抵掌,志驰於 伊吾 之北矣。”
["◎古代的一种兵器。如 宝~。长~。~鞘。~术。~拔弩张(形容形势紧张,一触即发,后亦喻书法雄健)。刻舟求~。"]详细解释
["①鸟兽或昆虫叫。如 ~啭。~唱。~叫。~禽。鸟~。②发出声音,使发出声音。如 ~响。~奏。孤掌难~。③声明,发表意见、情感。如 ~谢。~冤。百家争~。④闻名,著称:“以文~江东”。"]详细解释
míng huàn
zhāo yáng míng fèng
jiàn jié lóng
jiè jiàn
jī míng hú
shí nián mó jiàn
jiàn qì
jiàn hán
wă fǔ léi míng
míng fèng
tí jiàn
míng huán
míng duó
míng guō
míng kǔn
shān jiàn
gū jiàn
míng lǜ
míng tóng
míng xián
jī jiàn yùn dòng
xiàng jiàn
míng qiào
tǐ míng lè qì
yǐn háng gāo míng
míng yě shí píng
măi lí mài jiàn
léi gǔ míng jīn
pìn zhòu míng chén
míng jú
hú míng yú shū
hán míng
míng zhū àn jiàn
féi dùn míng gāo
xiān jiàn jiè
huǒ jīng jiàn