支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
修道者或隐逸者的同伴。
引唐•牟融 《寄羽士》诗:“乐道无时忘鹤伴,谈玄何日到星坛。”前蜀 李珣 《定风波》词:“到处等闲邀鹤伴。春岸,野花香气扑琴书。”
["①同在一起而能互助的人。如 伙~。~侣。②陪同。如 ~随。陪~。~和( hè )。~舞。~奏。~读(古代官名,中国宋代有南北院伴读,负责宗室子弟的教学,辽、金至明代,皆为亲王府官)。"]详细解释
["◎鸟类的一属,全身白色或灰色,生活在水边,吃鱼、昆虫或植物。如 ~立。~发( fà )。~寿。~驾。~长凫短。"]详细解释
hè lì jī qún
hè hé
hè gù
hè diào
hè fā sōng zī
ōu bàn lǚ
hè băn
hè cāo
hè jiāng
yăo rú huáng hè
qí hè wàng yáng zhōu
hè chéng xuān
zhǔ hè fén qín
hè líng
bàn niáng
yún zhōng hè
hè míng shān
hè shān
xiăng hè
yě hè xián yún
huáng hè zuì wēng
hè lǒng
hè dǐng hóng
hè shì láng xíng
bié hè cāo
hè tīng
xī hè
hè gǔ jī fū
yáng zhōu hè
hè bèi yáng zhōu
hè duăn fú cháng
tài hè shān
dú hè jī qún
guī líng hè suàn
jià hè xī yóu