支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指野鸡鸣叫。古代认为是一种变异之兆。
指野鸡鸣叫。古代认为是一种变异之兆。 《汉书·五行志中之下》:“《书序》又曰:‘ 高宗 祭 成汤,有蜚雉登鼎而雊。’ 祖己 曰:‘惟先假王,正厥事。’ 刘向 以为雉雊鸣者雄也,以赤色为主。於《易》,《离》为雉,雉,南方,近赤祥也。 刘歆 以为羽虫之孽。参见“雉雊”。
引《易》有《鼎卦》,鼎,宗庙之器,主器奉宗庙者长子也。野鸟自外来,入为宗庙器主,是继嗣将易也。一曰,鼎三足,三公象,而以耳行。野鸟居鼎耳,小人将居公位,败宗庙之祀。野木生朝,野鸟入庙,败亡之异也。”
汉语词汇,指野鸡鸣叫。古代认为是一种变异之兆。
["◎gòu ㄍㄡˋ 雉鸡叫:“雉之朝~,尚求其雌”。"]详细解释
["①鸟兽或昆虫叫。如 ~啭。~唱。~叫。~禽。鸟~。②发出声音,使发出声音。如 ~响。~奏。孤掌难~。③声明,发表意见、情感。如 ~谢。~冤。百家争~。④闻名,著称:“以文~江东”。"]详细解释
zhāng míng shǔ bào
lóng yuè fèng míng
dă míng ér
míng yuān jiào qū
zì míng zhōng
hè míng
míng tiáo
míng qiú
míng jī
míng jiā
gòu míng
míng sī
míng zōu
míng huǒ
míng zhù
míng wén
míng jiàn nà měi
míng gǔ chuī jiăo
pìn jī chén míng
míng yù xī
míng yīng
míng fèi kè
míng qiào
zhōng míng dǐng shí
léi míng wă fǔ
míng qí fèng
míng jú
tuó míng biē yìng
zhòng yù lù míng
míng zhōng liè dǐng
shān gǔ míng
hú míng gǒu dào
fèng míng qí shān
băi niăo tí míng
yuè zhuó míng qí