支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指柔缓的乐声或歌声。
古乐律名。
引唐•白居易 《小童薛阳陶吹觱篥歌》:“缓声展引长有条,有条直直如笔描。”清•吴伟业 《和杨铁崖天宝遗事诗》之二:“浩唱扇低槐市月,缓声衫动石头风。”
引《资治通鉴·后周世宗显德六年》:“昔 黄帝 吹九寸之管,得黄钟正声,半之为清声,倍之为缓声,三分损益之以生十二律。”
["①物体振动时所产生的能引起听觉的波。如 ~音。~带。②消息,音讯。如 ~息。不通~气。③说出来让人知道,扬言,宣称。如 ~明。~辩(公开辩白)。~泪俱下。~嘶力竭。④名誉。如 名~。⑤音乐歌舞。如 ~伎(女乐,古代的歌姬舞女)。~色。"]详细解释
["①慢,与“急”相对。如 ~步。~行( xíng )。~慢。迟~。②延迟。如 ~刑。~办。~役。~征。刻不容~。③放松,松弛。如 ~和。~冲。~解( jiě )。和~。④苏醒,恢复。如 ~气。~醒。"]详细解释
tūn shēng yǐn qì
dăng yán zhí shēng
sān shēng
xuăn shēng
shēng shēng qì qì
tuō shēng tuō qì
gāo shēng
shēng xué
qiăo rán wú shēng
qiāo wú shēng jì
shēng yán
pèi shēng
cì huăn
jiăn huăn
tān shēng
shēng liàng
yǐn qì tūn shēng
huăn gē màn wǔ
bài shēng
ān huăn
ǹg shēng
wáng guó zhī shēng
jī shēng
zhōu jiū shēng
shēng yā
měi shēng chàng fă
shū huăn
shēng nà
shēng yù
shàng dé huăn xíng
yǐ lóng biàn shēng
miù căi xū shēng
dùn jì xiāo shēng
huăn pèi ér xíng
xián gē zhī shēng
jiāo tōng zào shēng