支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
卑微的称谓。与“尊称”相对。
引《穀梁传·庄公三年》:“母之子也可,天之子也可;尊者取尊称焉,卑者取卑称焉。”杨士勋 疏:“天子取尊称,故称天子;众人取卑称,故称母子。”《穀梁传·哀公十三年》:“王,尊称也,子,卑称也,辞尊称而居卑称,以会乎诸侯,以尊天王。”杨士勋 疏:“自 黄池 前, 吴 常僭号称王,是其尊称;今去僭号而称子,是其卑称也。”
["①低下,低劣。如 ~鄙。~下。~劣。~微。~怯。~恭。地势~湿。~以自牧(保持谦虚的态度以提高自己的修养)。②古同“俾”,使。"]详细解释
["①量轻重。如 ~量( liáng )。②叫,叫做。如 自~。~呼。~帝。~臣。~兄道弟。③名号。如 名~。简~。~号。~谓。职~。④说。如 声~。~快。~病。~便。⑤赞扬。如 ~道。~许。~颂。~赞。⑥举。如 ~兵。~觞祝寿。","◎适合。如 ~心。~职。相~。匀~。对~。","◎同“秤”。"]详细解释
bēi gōng qū xī
bēi qiān
bēi jiàn
bēi bǐ wú chǐ
shān shàng wú lăo hǔ , hóu zǐ chēng dà wáng
dì èr rén chēng
bēi bēi
duì chèn duō xiàng shì
xuān chēng
bēi báo
bèi chèn
bēi hào
chēng néng
qǔ chēng
bēi suǒ
bēi biàn
bēi cí
chēng shì
chēng gū
bēi gōng
chèn shēn
hóng chēng
bēi mí
chēng luàn
tǐ tài yún chèn
jiāo kǒu chēng zàn
lìng chēng
liú chēng
chēng tuō
chēng fān
chēng lùn
bēi chǔ yī yú
bù shí zūn bēi
guān bēi zhí xiăo
chèn shēn cái yī
bēi chăn zú gōng