支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
臣下对别国谦称本国国君。
引《国语·鲁语上》:“展禽 使 乙喜 以膏沐犒师,曰:‘寡君不佞,不能事疆埸之司,使君盛怒,以暴露於弊邑之野,敢犒舆师。’”《韩非子·难四》:“叔孙穆子 趋进曰:‘诸侯之会,寡君未尝后 卫 君也,今子不后寡君一等,寡君未知所过也。’”唐•李公佐 《南柯太守传》:“右相曰:‘寡君不以弊国远僻,奉迎君子,託以姻亲。’”
寡德的君主。古代臣民对他国自称本国君主的谦词。
引《左传·桓公十八年》:「寡君畏君之威,不敢宁居,来修旧好。」
拼音:guǎ jūn,
释义:是指臣下对别国谦称本国国君。
["①封建时代指帝王、诸侯等。如 ~主。~子(a.旧指贵族、统治者及其代言人;b.指品行好的人,如“正人~~”)。~王。~上。国~。~权。~临。~侧。②古代的封号。如 商~。平原~。信陵~。长安~。③对对方的尊称。如 张~。诸~。"]详细解释
["①少,缺少。如 ~薄。~恩。~陋。~趣。优柔~断。~不敌众。孤陋~闻。~廉鲜( xiǎn )耻(不廉洁,不知耻)。清心~欲。②淡而无味。如 ~味。清汤~水。③妇女死了丈夫。如 ~妇。~母。~居。守~。"]详细解释
mǔ jūn
què jūn
wàn dàn jūn
jūn zǐ lán
yāo jūn
guă zhī
wén jūn zăo guă
jūn shī
guă lā
guă chóu
guān guă
féng jūn
guă shòu
zhuān jūn
guă wén
cāng hăi jūn
dà féng jūn
chù jūn
bái miàn láng jūn
è jūn zhōu
guă wèi
jūn zǐ xiāng
lián jìng guă yù
jū guă
zào jūn
jūn shēng
wén jūn jiǔ
bó jūn yī xiào
chén zhòng guă yán
chī guă cù
fèng guă luán gū
jū gōng jūn zǐ
guă jiàn xiăn wén
shěng qiān guă guò
fēng shǐ jūn
guă yuàn