支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
1.嫩绿,也指嫩绿的叶子。
诗:“园槿绽红艳,郊桑柔绿滋。” 唐 李商隐 《河阳》诗:“百尺相风重插屋,侧近嫣红伴柔绿。” 宋 方岳 《农谣》诗:“漠漠馀香着草花,森森柔绿长桑麻。” 清 纳兰性德 《摸鱼儿·午日雨眺》词:“涨痕添半篙柔绿,蒲稍荇叶无数。”
["①植物初生而嫩。如 ~荑(初生嫩芽,喻女子白嫩的手)。②软,不硬。如 ~软。~韧。~嫩。~滑。③软弱,与“刚”相对。如 ~懦。~弱。刚~相济。④温和。如 ~顺。~和。~曼(柔和妩媚)。~情。"]详细解释
["◎蓝和黄混合成的颜色,一般草和树叶呈现这种颜色。如 ~色。~叶。~灯。~化。~洲。~茶。~地。~茸茸。~水青山。","◎义同(一),专用于某些名词。如 ~林。~营(中国清代由汉人编成的武装,用绿旗作标志)。"]详细解释
lǜ hóu shǔ
lǜ sī
lǜ máo
lǜ yíng
lǜ zhū lóu
zōng lǜ
lǜ láo
lǜ sōng shí
xì róu
lǜ yún
róu ān
róu fú
róu gé
rào zhǐ róu
lǜ nǚ hóng nán
róu rén
chóu hóng yuàn lǜ
lǜ zhū
róu hòu
róu nè
róu néng kè gāng
rú róu
yǐ róu zhì gāng
róu xián
qū róu
è lǜ huá
róu huà
róu yă
róu pì
zhuó lǜ
róu zhǒng
lǜ zhū zhuì lóu
dī róu
lù lín háo shì
chú hóng zhuō lǜ
lǜ yīn huán rào