支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
晴朗的日光或月光。
引唐•杜审言 《和晋陵陆丞早春游望》:“淑气催黄鸟,晴光转緑苹。”清•林则徐 《中秋炮台眺月》诗:“今夕何夕正三五,晴光如此胡不游?”郁达夫 《采石矶》:“呆着向窗外的晴光一望,他又拿起笔来伏下身去,在诗的前面填了‘秋夜’两字,作了诗题。”
晴朗的日光。
引唐·杜审言〈和晋陵陆丞早春游望〉诗:「淑气催黄鸟,晴光转绿苹。」唐·吴筠〈游倚帝山诗〉二首之二:「松风振雅音,桂露含晴光。」
拼音为:qíng guāng ,
意思是晴朗的日光或月光。
["①太阳、火、电等放射出来耀人眼睛,使人感到明亮,能看见物体的那种东西。如 阳~。月~。火~。~华(明亮的光辉)。②荣誉。如 ~临(敬辞,意含宾客来临给主人带来光彩)。~顾。~复。③使显赫。如 ~大。~宗耀祖。④景物。如 春~明媚。⑤光滑。如 ~滑。~洁。~泽。⑥完了,一点不剩。如 杀~烧~。吃~用~。⑦露着。如 ~膀子。⑧单,只。如 ~剩下一口气。⑨姓。"]详细解释
["◎天空中无云或云很少。如 ~天。~朗。~和。~丽。~爽。~碧。~雨表。"]详细解释
lóng guāng
rén jiān zhòng wăn qíng
guāng máng wàn zhàng
là guāng guāng
guāng bān
róng guāng
xīn qíng
yăng huì tāo guāng
jìn guāng
yān guāng
xiăo guāng
jiè guāng
qíng xù
zhú guāng
guāng míng dà dào
guāng bǐ
bào guāng
bèi guāng
jù guāng jìng
léi guāng
guāng qián jué hòu
xuè guāng
guāng yīn xū dù
guāng líng
míng guāng shuò liàng
yì yuán guāng
guāng huǒ dào
chéng guāng xué
diăn guāng yuán
shí guāng dàn rán
guāng míng dòng chè
jī guāng fàng diàn
yóu guāng jīng liàng
tiān fù shí guāng
guāng qián yào hòu