支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
陈、隋间书法家,僧人。名法极,山阴(今浙江绍兴)人。出家于山阴永欣寺,人称永禅师。王羲之七世孙。擅正书、草书,时求书者多,门槛为破,遂裹以铁,号“铁门限”。所书《真草千字文》有墨迹、石刻本存世。
南朝陈时一位高僧的法号。俗姓王,名法极,号永禅师。善书法,能兼诸体,草书尤胜。
["◎聪明,见识。如 ~力。~慧。~商。~育。~能。~谋。才~。机~。理~。明~(①考虑问题周到、严密;②有远见)。足~多谋。利令~昏。"]详细解释
["①水流长:“江之~矣”。②久远。如 ~远。~生。隽~。~昼(长昼)。~年(a.整年;b.长寿)。~诀。~志不忘。~垂不朽。③古同“咏”,以诗词等来叙述。"]详细解释
yǔ zhì yǔ xióng
cōng míng cái zhì
dà zhì rú yú
yǒng shāng
yǒng shēng yǒng shì
zhì zhě jiàn zhì , rén zhě jiàn rén
quán zhì quán néng
lǐ zhì
yǒng băo qīng chūn
yǒng fú
zhì shí jiē jí
tuì zhì
zàn láo yǒng yì
gǔ zhì
yǒng zhù
yǒng jiàn
zhōng zhì
shì zhì
huī shēn mǐn zhì
yǒng cí
miăo yǒng
zhòu yǒng
zhì dá
chén yǒng guì
rén pín zhì duăn
zhì lì cè yàn
yǒng băo shēng jī
yǒng suí
móu zhì
jùn zhì
yán jīng bì zhì
dān jīng jié zhì
yǒng jiā xué pài
zhì néng rùn huá
tiān rén yǒng gé
zhào zăi yǒng jié