支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
霜后的晴天。
引五代 王定保 《唐摭言·韦庄奏请追赠不及第人近代者》:“风下霜晴,寒鐘自声;发为子文,鏗鏘杳清。”宋•王千秋 《贺新郎·石城吊古》词:“弔古城东去。正高秋,霜晴木落,路通洲渚。”元•方回 《王千三岭》诗:“霜晴村落全如画,一见都忘上岭难。”
["◎天空中无云或云很少。如 ~天。~朗。~和。~丽。~爽。~碧。~雨表。"]详细解释
["①附着在地面或植物上面的微细冰粒,是接近地面的水蒸气冷至摄氏零度以下凝结而成的。如 ~降。~冻。~序(指深秋季节)。~秋。~期。~天。②像霜一样的东西。如 柿~。西瓜~。③形容白色。如 ~鬓。~刃。~锋。④喻高洁。如 ~操(高洁的节操)。~骨。~情。"]详细解释
xuě shàng jiā shuāng
xīng shuāng
xiăng qíng
dà qíng tiān
qíng tiān kāi shuǐ lù
wú shuāng qī
huà lóng diăn jīng
pī shuāng
bái shuāng
cháo shuāng
shuāng bān
shuāng bēi
shuāng cūn
shuāng diàn
shuāng dié
qí qíng
qíng xī
shuāng hài
shuāng fēng
qíng chàng
shuāng lǚ
shuāng xiè
shuāng jiān
shuāng zī
yán shuāng
shuāng sī
shuāng ruí
liú shuāng
shuāng líng
shuāng hè
shuāng fū
shuāng táng
shuāng zuì
nài shuāng āo hán
liăng bìn rú shuāng
yīn qíng yuán quē