支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
谓以自身的德行感化别人。
引《史记·礼书》:“孝文 即位,有司议欲定仪礼, 孝文 好道家之学,以为繁礼饰貌,无益於治,躬化谓何耳!故罢去之。”宋•曾巩 《<列女传目录>序》:“世皆知 文王 之所以兴,能得内助;而不知其所以然者,盖本於 文王 之躬化。”清•方苞 《又书<礼书>序后》:“独 文帝 之躬化,可以兴礼。”
["①性质或形态改变。如 变~。分~。僵~。教( jiào )~。熔~。融~。潜移默~。~干弋为玉帛。。②佛教、道教徒募集财物。如 ~缘。~斋。③用在名词或形容词后,表示转变成某种性质或状态。如 丑~。绿~。④习俗,风气。如 有伤风~。⑤特指“化学”如 ~工。~纤。~肥。","◎同“花”。"]详细解释
["①身体。②自身,亲自。如 反~自问。~行实践。事必~亲。③弯曲身体。如 鞠~。~身下拜。"]详细解释
huà xiăn wéi yí
tàn shuǐ huà hé wù
yǒu jī huà hé wù
wén huà shēng huó chū băn shè
shí gǔ bù huà
yì huà
huà xué yuán sù
fēi wù zhì wén huà
è huà
hā lā pà wén huà
yōu huà
jiāng huà
huà yàn yuán
shú huà
shùn huà
mì huà
hé huà
huà yòu
dié huà
zhū yóu tiáo huà
qīng yăng huà jiă
huà chú
hăi shuǐ dàn huà
bàn kāi huà
yăng huà zhě
dú huà
liú huà gǒng
huà shùn
huà tiě lú
shé jiān wén huà
jiāo shù cuī huà
shè qū wén huà
chūn fēng huà dié
chuí zhí lǜ huà
huà yuē lùn
zhī lán zhī huà