支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
古制常法。
古朴寻常。
引《晏子春秋·杂上七》:“夫古之重变古常,此之谓也。”《公羊传·僖公二十年》:“二十年春,新作南门。何以书?讥。何讥尔?门有古常也。”何休 注:“恶奢泰,不奉古制常法。”唐•权德舆 《开州刺史新宅记》:“合於古常,得其时制。”
引唐•白居易 《<故京兆元少尹文集>序》:“其文蔚温雅渊,疏朗丽则,捡不扼,达不放,古常而不鄙,新奇而不怪。”
【释义】:1.古制常法。2.古朴寻常。
["①时代久远的,过去的,与“今”相对。如 ~代。~稀(人七十岁的代称,源于杜甫《曲江》“人生七十古来稀”)。~典。~风。~训。~道(a.指古代的道理;b.古朴;c.古老的道路)。②古体诗的简称。如 五~(五言古诗)。七~(七言古诗)。③姓。"]详细解释
["①长久,固定不变。如 ~数。~量(亦称“恒量”)。~项。~任。~年。~驻。~住。~备不懈。②副词,经常,时时(叠),不只一次。如 ~~。~客。时~。经~。③普通的,一般的。如 ~识。~务。~规。~情。~人。平~。反~。④姓。"]详细解释
qiān qiū wàn gǔ
gǔ băn
jiā cháng
qián bù jiàn gǔ rén , hòu bù jiàn lái zhě
xīn xǐ yì cháng
yìng gǔ gǔ
gèn gǔ gèn jīn
gǔ lù lù
gǔ jiù
gǔ wù
cháng liáng
cháng tào
qián gǔ
lì gǔ
cháng lǘ
cháng yáng
miăo gǔ
qīng gǔ
qiāo qì gǔ zhèn
lùn jīn shuō gǔ
lú gǔ
cháng fēn
gǔ wăng
yǐ gǔ yù jīn
gǔ diào shī
gǔ jīn zá róu
cháng píng cāng
cháng xiáng
gòng è yì cháng
shǒu fēn ān cháng
gǔ biàn tài
cháng chén yī
shā gǔ duī
hán jīn rú gǔ
dòng jìng yǒu cháng
lì jiǔ cháng xīn