支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
汉终军和贾谊的并称。两人皆早成,后因以指年少有才的人。
汉•终军 和 贾谊 的并称。两人皆早成,后因以指年少有才的人。
引《后汉书·胡广传》:“终 贾 扬声,亦在弱冠。”《晋书·潘岳传》:“岳 少以才颖见称,乡邑号为奇童,谓 终 贾 之儔也。”宋•司马光 《自嘲》诗:“英名愧 终 贾,高节谢 巢由。”清•钱谦益 《<琅嬛类纂>序》:“少司成 朱沧起 先生,以 终 贾 之年,蜚声史馆。”
["①末了( liǎo ),完了( liǎo ),与“始”相对。如 年~。~场(末了一场)。~极。~审(司法部门对案件的最后判决)。~端。靡不有初,鲜克有~(人们做事无不有开头,而很少能坚持到底)。②从开始到末了。如 ~年。~生。饱食~日。③人死。如 临~。送~。④到底,总归。如 ~归。~究。~于。~将成功。⑤姓。"]详细解释
["①作买卖的人;商人。古时特指设店售货的坐商。如 行商坐~。②卖。如 余勇可~(比喻还有多余的力量可以使出)。","◎姓。"]详细解释
yǐ zhōng wéi shǐ
huǐ hèn zhōng shēn
jī lín jiă
dāo bǐ jiă shù
yǒu shǐ wú zhōng
zhōng shēng
lù jiă 、 lì shēng
bù kě zhōng rì
zhōng liăo
kè zhōng
jù gǔ
jù zhōng
zhōng xí
mìng zhōng
gǔ mă
jiă chóu
zhōng běi
yǒng zhōng
shàn jià ér gū
zhōng duàn
gǔ zhōng
zhōng fù
báo zhōng
bù dé shàn zhōng
qú táng jiă
jiă zuò
dìng zhōng shēn
bào hàn zhōng tiān
zhōng chéng pào yǐng
xiá zhōng
jiă shì kuī lián
gǔ ér hào rú
sù sòng zhōng jié
gū dú zhōng shēng
shàn shǐ lìng zhōng
zuì zhōng biàn yì