支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指龙。拳曲貌。
亦作“龙虯”。
指龙。
引宋•张耒 《龟陵湾阻风三日遥祷孤山而风止》诗:“天寒波涛恶,岸窟腾龙虬。”元•大訢 《送张清夫》诗:“风水愁催画鷁飞,松杉喜作龙虯舞。”鲁迅 《汉文学史纲要》第四篇:“其辞(指《离骚》)述己之始生,以至壮大……称古帝,怀神山,呼龙虬,思佚女。”
拳曲貌。见“龙虬”。
引《初学记》卷二八引 晋•傅玄 《桃赋》:“根龙虬而云结兮,弥万里而屈盘。”
["①古代传说中有角的小龙。如 ~龙。②拳曲。如 ~曲(盘绕弯曲)。~须。~髯(拳曲的胡须,特指两腮上的胡须)。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
hǔ tiào lóng ná
lóng zhăo zhuàn
lóng pán hǔ jù
fú lóng fèng chú
fēi lóng chéng yún
lóng dǐng
lóng dì
lóng fú
lóng jù
lóng luăn
lóng lòu
rén zhōng zhī lóng
lóng xīng
lóng niè
lóng jǐng
lóng yī
pán lóng chéng yí zhǐ
lóng jǐng chá
qián qiú
jiàn lóng
qián lóng
jiāo lóng hǒu
suì zài lóng sān
lóng dăn shí
chéng lóng jiā xù
shāng lóng
yú lóng làn màn
qiú zhōng
lóng dù tiān mén
lóng shé căo
sì lóng fēi lóng
lóng láng dàn nǚ
běi jīng yā lóng
lóng téng hǔ xiào
dǐng chéng lóng shēng