支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
奸邪谄媚的臣子。
英crafty and fawning officials as subjects to the king;
奸邪谄上之臣。
引汉•桓宽 《盐铁论·论儒》:“子瑕,佞臣也。”唐•白居易 《李都尉古剑》诗:“愿快直士心,将断佞臣头。”宋•文莹 《玉壶清话》卷十:“吾此一死,可羞千古佞臣贼子之颜,復何恨哉!”袁鹰 《悲欢》:“古往今来,有几个独夫酷吏,民贼佞臣,能及得上这一伙两脚豺狼。”
善于奉承、谄媚的臣子。
引《大宋宣和遗事·元集》:「致平端自亲贤哲,稔乱无非近佞臣。」《三国演义·第九回》:「不可令佞臣执笔于幼主左右,使吾等蒙其讪议也。」
["①有才智,旧时谦称。如 不~。②善辩,巧言谄媚。如 ~人(有口才而不正派的人)。~幸(以谄媚而得宠幸)。~史(为讨好当权者而歪曲篡改事实的历史)。~臣。奸~。"]详细解释
["①君主时代的官吏,有时亦包括百姓。如 ~僚。~子。~服。君~。②官吏对君主的自称:“王必无人,~愿奉璧往使。”③古人谦称自己。④古代指男性奴隶。如 ~仆。~虏。"]详细解释
zhǒng chén
sān shí èr míng chén
dà chén
gū chén
jūn chén
fú chén
xiăo shǐ chén
nèi dà chén
shuài chén
bù chén
chén mén rú shì
tài chén
zhèn chén
tān nìng
chén guān
chén rén
chén shì
chén sī
wáng chén
róu nìng
jiàn chén
sī chén
luàn chén zéi zǐ
xiè chén
kǔn chén
zhōng nìng
xiān nìng
cái chén
móu chén rú yǔ
chén xīn rú shuǐ
qì qún chén
guó chén
jūn qián chén míng
jūn rǔ chén sǐ
nìng sòng zhǔ rén
qiè zān zhī chén