支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指弘传的佛法。佛教以智慧为法身的寿命,智慧夭,则法身亡,故云慧命。
引申指人的智慧所注。
僧人的尊称。
引宋•张商英 《护法论》:“如斯人也,使之侍君,则佞其君,絶佛种性,断佛慧命。”清•钱谦益 《毛子晋六十寿序》:“吾友 萧伯玉、范质公 议藏《大藏》方册, 子晋 誓愿荷担,续佛慧命。皮纸骨笔,不遑恤也。”
引清•周亮工 《书陈石门再游燕台诗后》:“过数日又復袖去,盖恐僕患难中匆匆遗失,断人慧命, 石门 之意何深歟!”
引唐•道宣 《四分律行事钞》卷下:“下座称上座为尊者,上座尊下座为慧命。”
["①动植物的生活能力。如 生~。救~。逃~。拼~。~脉。性~。相依为~。②迷信认为生来就注定的贫富、寿数等。如 天~。~相( xiàng )。~运(a。迷信指生死、贫富和一切遭遇;b。喻发展变化的趋向,如“人民一定能掌握自己的~~”)。③上级对下级的指示。如 奉~。遵~。~令。使~。④给予(名称等)如 ~名。~题。~意。⑤指派,使用。如 ~官。"]详细解释
["◎聪明,有才智。如 聪~。智~。颖~。~黠(聪明而狡猾)。~心。"]详细解释
mìng tú duō chuăn
tiān mìng
dà gé mìng
bù rǔ shǐ mìng
ní dé lán gé mìng
cháng mìng
fèng mìng
duăn mìng
cóng mìng
ráo mìng
duì mìng
lè tiān ān mìng
shàng mìng
bì mìng
tīng tiān rèn mìng
shū huì
wéi mìng shì cóng
wēi mìng
mìng guān
mìng jì
fù mìng
mìng xí
mín bù kān mìng
shū mìng
wài mìng fū
hái mìng
făng mìng
măi mìng
cháng mìng huā
fèng mìng chéng jiào
xiāng shì wéi mìng
xíng gū jì mìng
huì xīn líng xìng
mìng răn huáng shā
jué mìng zhēng shǒu
mìng bù yóu jǐ