支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
鸣叫。
指叫声或响声。
引《三国志·吴志·孙坚传》“﹝ 坚 ﹞所向无前” 裴松之 注引《吴书》:“坚 所乘驄马驰还营,踣地呼鸣。”清•吴伟业 《松鼠》诗:“衔尾共呼鸣,异穴为主客。”
引蒋光慈 《余痛》诗:“海面如镜也般的平,也没有浪的澎湃,也没有风的呼鸣。”
1955年10月18日生,北京人。油画作者。1979年考入天津美术学院中国画系,1983年毕业后在八一电影制片厂任特级美术设计。1993年开始油画创作。
["①喊。如 ~喊。~声。~吁。~天号( háo )地。②唤,叫。如 ~唤。~叫。~应。~朋引类(招引同类的人,共同做坏事)。③往外出气,与“吸”相对。如 ~气。~吸。④象声词。如 ~地跳起来。⑤姓。"]详细解释
["①鸟兽或昆虫叫。如 ~啭。~唱。~叫。~禽。鸟~。②发出声音,使发出声音。如 ~响。~奏。孤掌难~。③声明,发表意见、情感。如 ~谢。~冤。百家争~。④闻名,著称:“以文~江东”。"]详细解释
hū huàn
hū yāo hè liù
hū xī zhī jiān
hū lū lū
hū jiē
hū tiān qiāng dì
hū xī
hú míng xiāo zào
qì hū hū
hū lā
hū yáng
chuăn hū hū
yī niú míng
shàng hū xī dào
hè míng
hū ěr
hān hū
míng guăn
jiāo míng
pìn jī mǔ míng
míng zhà
zhōng míng
zhà hū
míng náo
mó míng lè qì
yǐn háng gāo míng
míng qí fèng
léi hū
míng zhōng gǔ
míng huáng
chuán hū diàn huà
yī hū băi hè
hū mă hū niú
hū tiān yù dì
fēi dùn míng kāo
fèng míng guān