支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
灰烬;尘埃。亦以喻卑贱的境地。
引《后汉书·窦融传》:“东方朔 称用之则为虎,不用则为鼠,信矣。以此言之,士有怀琬琰以就煨尘者,亦何可支哉。”《隋书·儒林传序》:“凡有经籍,自此皆湮没於煨尘矣。”《新唐书·魏元忠传》:“士之怀琬琰就煨尘,抱栋干困沟壑者,悠悠之人,直覩此士之贫贱,安知其方略哉!”
灰烬、尘土。比喻卑贱的境地。
引《隋书·卷七五·儒林传·序》:「凡有经籍,自比皆湮没于煨尘矣。」《新唐书·卷一二二·魏元忠传》:「士之怀琬琰就煨尘、抱栋干困沟壑者,悠悠之人直睹此士之贫贱,安知其方略哉!」
灰烬;尘埃。亦以喻卑贱的境地。《后汉书·窦融传》:“ 东方朔 称用之则为虎,不用则为鼠,信矣。以此言之,士有怀琬琰以就煨尘者,亦何可支哉。”《隋书·儒林传序》:“凡有经籍,自此皆湮没於煨尘矣。”《新唐书·魏元忠传》:“士之怀琬琰就煨尘,抱栋干困沟壑者,悠悠之人,直覩此士之贫贱,安知其方略哉!”
["①飞扬的灰土。如 ~土。~埃。~垢。~芥(尘土和小草,喻轻微的事物)。粉~。烟~。甚嚣~上。望~莫及。②佛家、道家指人间。如 红~。~世。"]详细解释
["①在带火的灰里烧熟东西。如 ~白薯。②用微火慢慢地煮。如 ~牛肉。"]详细解释
pú pú fēng chén
yī chén bù răn
jiǔ qú chén
fàng shè xìng wēi chén
méng chén
fāng chén
chén yāng
chén méi
chén ān
chén biăo
chén hăi
chén kè
fēng chén
gǔ chén wǔ
zhū wăng chén āi
tāo chén
jīng luò chén
yī jiào chén
chén zhuó
què chén rù
dă āi chén
chén rǒng
fǔ zhōng shēng chén
chén jiè
fēng chén zhī jǐng
zèng zhōng chén
chén āi luò dì
qián chén jiù shì
qīng chén zhuó shuǐ
chū chén rú xiān
yǔ guāng tóng chén
liăo què fán chén
chén wài gū biāo
kuàng lăng wú chén
bēi wēi rú chén
wàng chén ér bài