支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
说话。
例他总是不吭声,任劳任怨。
英utter a word or sound;
做声;说话。
引魏巍 《东方》第三部第九章:“他直憋了一天气没有吭声。”
发出声音或说话。
例如:「他被骂得狗血淋头,却久久不敢吭声。」
["◎喉咙,嗓子。如 引~高歌。","◎出声,发言。如 ~气。~声。"]详细解释
["①物体振动时所产生的能引起听觉的波。如 ~音。~带。②消息,音讯。如 ~息。不通~气。③说出来让人知道,扬言,宣称。如 ~明。~辩(公开辩白)。~泪俱下。~嘶力竭。④名誉。如 名~。⑤音乐歌舞。如 ~伎(女乐,古代的歌姬舞女)。~色。"]详细解释
rén shēng dǐng fèi
xū zhāng shēng shì
bù shēng bù kēng
rǔ shēng rǔ qì
shēng sè huò lì
shēng chí qiān lǐ
tóng shēng
yì shēng
xīn shēng
shēng qì
kēng chī
chàn shēng
jìn shēng
chēng shēng
màn shēng
què shēng
shī shēng
chuán shēng
shuǐ shēng cóng cóng
zhì dì fù shēng
wēi shēng
shēng yuán
wáng guó zhī shēng
yán shēng
chǐ shēng
shēng nà
shēng míng wén wù
shēng huà
tán tǔ fēng shēng
sòng shēng
míng shēng dà zhèn
bù shì shēng zhāng
xiàng sheng shuāng huáng
zhú yǐng xún shēng
yí shēng yú jià
shēng qì xiāng tōng