支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
司门的官吏。
引《国语·周语中》:“卿出郊劳,门尹除门。”韦昭 注:“门尹,司门也。”《庄子·则阳》:“汤 得其司御门尹 登恒,为之傅之。”王先谦 集解:“司御、门尹当是两官。”
春秋时宋国有此官,见《左传·僖公二十八年》。清顾栋高《春秋大事表》十谓:“《国语》‘敌国宾至,关尹以告,门尹除门’,《周礼·地官》之属有司门、司关、郑司农以司关为关尹,则门尹即《周礼》之司门也。”杨伯峻谓司门官卑,与宋使门尹般至晋军中告急的情事不合。
["①治理。如 以~天下。②官名。如 令~。府~。京兆~。③姓。"]详细解释
["①建筑物的出入口,又指安装在出入口能开关的装置。如 ~儿。~口。开~见山。②形状或作用像门的东西。如 电~。③途径,诀窍。如 ~径。~道儿。④旧时指封建家族或家族的一支,现亦指一般的家庭。如 ~第。~风。~婿。长( zhǎng )~长子。⑤事物的分类。如 分~别类。⑥宗教的教派或学术思想的派别。如 教~。~徒。⑦量词。如 一~大炮。⑧姓。"]详细解释
chuí huā mén
páng mén zuǒ dào
xuán mén
dào yǐn
páng mén
bān mén
dé mén
yīng mén
kăi mén
chuàn mén zǐ
mén xiàng
hé mén
mén tīng
bì mén gēng
liú hòu mén
niè mén
xìn mén
mén kēng
hóng mén kè
mén nèi zhī kǒu
mén jié
mén láng
mén jiàn
gōng yǐn
mén zhàng
xī mén bào qú
sān chuān mén
xīn fēng hóng mén
mén chuáng mă dào
qīng mén gù hóu
liăng jié mén
líng qǐn mén
rǔ mén bài hù
sān jiě tuō mén
mén xià wăn shēng
dì yī mén