支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
疯狗。
比喻狂暴之徒。
引《宋书·张畅传》:“弟 枚 尝为猘犬所伤,医者云食虾蟇可疗。”明•李时珍 《本草纲目·兽一·狗》:“瘦犬有病,猘犬发狂……并不可食。”
引唐•李商隐 《赠从兄阆之》诗:“城中猘犬憎兰佩,莫损幽芳久不归。”清•陈玉树 《乙酉春有感》诗:“鷄陵 关外雨萧萧,猘犬狂奔去未遥。”
["◎狗。如 猎~。警~。~马之劳。~牙交错。~子(谦辞,对人称自己的儿子)。桀~吠尧(喻走狗一心为主子效劳)。"]详细解释
["①狂犬,疯狗:“夫~噬固能伤人,而豺声亦当自毙。”②疯狂的:“狂马不触木,~狗不自投于水。”③凶猛;勇猛。如 凶~。“曹公闻策平定江南,意甚难之,常呼‘~儿难与争锋也。’”"]详细解释
jī quăn shēng tiān
jī míng quăn fèi
jī quăn sāng má
jī quăn xīn fēng
jiăo tù dé ér liè quăn pēng
yī quăn fèi xíng , băi quăn fèi shēng
yī rén dé dào , jī quăn shēng tiān
hǔ fù quăn zǐ
qún quăn fèi suǒ guài
kuáng quăn bìng
quăn yáng
liè quăn
áo quăn
gǔ quăn
hú quăn
zhì ér
kuáng zhì
qiān huáng quăn
lú quăn
quăn ér nián
huáng quăn yīn
shǒu quăn
bèi yīng xiè quăn
zhì kuáng
quăn bù yè fèi
bēi huáng quăn
fàng yīng zhú quăn
fēi yīng bēn quăn
gù quăn bǔ láo
bǔ láo gù quăn
tái wān quăn
quăn mă chǐ qióng
quăn mă chǐ suǒ
quăn mă zhī mìng
wáng jiā quăn
xiù quăn zhěn zhōng