支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
《易·干》:“上九,亢龙有悔。”孔颖达疏:“上九,亢阳之至,大而极盛,故曰亢龙,此自然之象。”后因以“龙亢”指一种亢阳之气、刚烈之气。
后因以“龙亢”指一种亢阳之气、刚烈之气。
引《易·乾》:“上九·亢龙有悔。”孔颖达 疏:“上九,亢阳之至,大而极盛,故曰亢龙,此自然之象。”唐•白居易 《哭刘敦质》诗:“龙亢彼无悔,蠖屈此不伸。”
["①高,高傲。如 高~。不~不卑。②极度,非常。如 ~旱。~奋。③抗,匹敌。如 ~礼。~衡。④星名,二十八宿之一。⑤姓。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
lóng yán
lóng bō
yī shì lóng mén
lóng qù dǐng hú
qiáng lóng bù yā dì tóu shé
lóng chuáng
lóng jiē
lóng cháng
lóng wǔ
lóng piào
lóng niăo
lóng qiān
lóng fēi
lóng jì
lóng yāo
lóng yè
jiāo lóng
ní lóng
huáng lóng
yuán lóng
fú lóng
yún qǐ lóng xiāng
dēng lóng mén
lóng huāng shuò mò
pān lóng fù jì
pán qiú wò lóng
lóng téng hǔ jù
fēi lóng jiù
fēng lóng mén
lóng míng shī hǒu
jiāo lóng xì shuǐ
lóng huá fàn
céng lóng jué yì
lóng lóu fèng chéng
shén lóng shī zhì
lóng yá zhóu