支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
琴唇的美称。或说琴唇以龙为饰者。
引唐•王绩 《答冯子华处士书》:“自作素琴一张,云其材是 嶧 阳孤桐也。近携以相过,安軫立柱,龙脣凤翮,实与常琴不同。”唐•孟浩然 《听郑五愔弹琴》诗:“半酣下衫袖,拂拭龙脣琴。”《文选·嵇康<琴赋>》“爰有龙凤之象,古人之形” 唐•吕向 注:“琴有龙脣、凤足。”宋•陈旸 《乐书·琴制》:“龙脣者,声所由出也。”
["◎嘴的边缘红色部分。如 嘴~。~齿(喻互相接近而且有共同利害的两方面)。~膏。~裂。~舌(“嘴唇”和“舌头”,喻言辞)。~吻(嘴唇,喻口才、言辞)。~亡齿寒(关系密切,利害相关)。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
hǔ yuè lóng xiāng
niú chún
lóng gēng
lóng jì
lóng lèi
lóng shé zhèn
lóng shēng jiǔ zhǒng
lóng shēng jiǔ zǐ
lóng qiú
lóng jīng
lóng jī
lóng téng
lóng guǒ
lóng yóu
lóng yuán
lóng zhàn
jiǔ lóng
huáng lóng
chéng lóng
lóng téng hǔ cù
jiāo lóng hǒu
lóng yù shàng bīn
lóng zhēng hǔ dòu
lóng mén sì
lóng pán hǔ rào
bái lóng huò
mù yù lóng
yăn chún
lóng téng bào biàn
gǔ shé yáng chún
shuă lóng
lóng rán pān qì
fú hǔ xiáng lóng
lóng huá fàn
lóng jǔ yún shǔ
dă hǔ láo lóng