支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
谓孤寂。鹤性孤高,故称。
引宋•苏轼 《次韵刘景文见寄》:“细看落墨皆松瘦,想见掀髯正鹤孤。”金•元好问 《病中》诗:“风柳留蝉蜕,霜松映鹤孤。”
["①幼年死去父亲或父母双亡。如 ~儿。遗~。托~。~寡鳏独(孤儿,寡妇,无妻或丧妻的人,年老无子女的人)。②单独。如 ~单。~独。~立。~僻。~傲。~茕(单独无依然)。~介。~身。~危。~芳自赏。~苦伶仃。~掌难鸣。~云野鹤(喻闲逸逍遥的人)。③古代帝王的自称。如 ~家。~王。④古同“辜”,辜负。"]详细解释
["◎鸟类的一属,全身白色或灰色,生活在水边,吃鱼、昆虫或植物。如 ~立。~发( fà )。~寿。~驾。~长凫短。"]详细解释
shuāng fǔ fá gū shù
hè luăn
hè bān
hè hè
xiăng gū
hè dǐng
hè máo
gū bì
hè zhăo
gū qīng
gū dàn
gū gēn
gū qiáo
hè shēn
guàn hè
hè xīn
gū qiè
huáng hè lóu sòng mèng hào rán zhī guăng líng
hè chăng zào tāo
gū yí
gū zhì
gū yàn
gū huā
dān bīng gū chéng
hàn wǔ tuō gū
gū zhì yī zhù
dà zhì rú hè
bié hè gū luán
míng hè zhōu
guī líng hè suàn
yě hè bù gāng
hè shòu sōng líng
gū kàng
lí luán bié hè
qí hè wéi yáng
hè zhí