支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
用手段争取别人对自己的宠爱。
例竞相争宠。
英use all one's ingenuity to win favor with sb.;
竞相邀宠。 《史记·孟尝君列传》:“成侯 与 田忌 争宠。
引成侯 卖 田忌,田忌 惧。”《晋书·忠义传·嵇绍》:“野无讼屈之声,朝有争宠之叹。”《初刻拍案惊奇》卷六:“京师中公侯戚里人家妇女,争宠相駡的,动不动便道:‘你自逞标緻,好歹到不得 狄夫人 !乃敢欺凌我!’”郭沫若 《恢复·诗和睡眠争夕》:“现在是该我陪伴他的时候,请你不要来和我争宠。”
争求爱宠。
引《初刻拍案惊奇·卷六》:「夫人生得明艳绝世,名动京师,京师中公侯戚里人家妇女,争宠相骂的,动不动便道:『你自逞标致,好歹到不得狄夫人,乃敢欺凌我!』」
["①力求获得,互不相让。如 ~夺。竞~。~长论短。②力求实现。如 ~取。~气。~胜。③方言,差,欠。如 总数还~多少?④怎么,如何(多见于诗、词、曲)如 ~不。~知。~奈。"]详细解释
["①爱。如 ~爱。~儿。~信。~幸。得~。失~。争~。②纵容,偏爱。如 别把孩子~坏了。③妾。如 纳~。④推崇。如 尊~。"]详细解释
băi jiā zhēng míng
mén hù zhī zhēng
zhēng qí
zhēng cháng jìng duăn
sēn bì zhēng xiá
chǒng rǔ bù jīng
dòu zhēng dòu hé
tài píng yáng zhàn zhēng
făn gé mìng zhàn zhēng
jiăng féng yán zhàn zhēng
zhēng chăo
kàng zhēng
zhēng míng
shī chǒng
zhēng chí
shū chǒng
mào chǒng
zhēng fēng
zhēng bù
dòu chǒng
zhēng qiáng dòu shèng
chǒng dài
chǒng jì
shēng cún jìng zhēng
chǒng xíng
chǒng jiăng
chǒng făng
chǒng zhù
bú zhēng bú qiăng
qǐ chǒng qiú róng
hào ràng bù zhēng
cháng guī zhàn zhēng
yǒu xiào jìng zhēng
zhēng duō jìng shăo
xián zhēng qì
fú lì zhēng yì