支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
朝内大官。
例廷臣自杨最杨爵得罪后。——清·张廷玉《明史》
英official of a monarchical government;
朝臣。
引《史记·吴王濞列传》:“汉•廷臣方议削 吴,吴王 恐削地无已,因以此发谋,欲举事。”宋•曾巩 《送丁琰序》:“诸郡守、县令以罪不任职或黜或罢者,相继于外。于是下詔书,择廷臣,使各举所知以任守、令。”清•王士禛 《池北偶谈·谈献三·三公荐人》:“遣廷臣整理边关粮草。”
["◎封建时代君主受朝问政的地方。如 朝( cháo )~。宫~。~杖。~试(科举时代皇帝的殿试)。~对(a.在朝廷中当众对答;b.科举时代皇帝的殿试)。"]详细解释
["①君主时代的官吏,有时亦包括百姓。如 ~僚。~子。~服。君~。②官吏对君主的自称:“王必无人,~愿奉璧往使。”③古人谦称自己。④古代指男性奴隶。如 ~仆。~虏。"]详细解释
chén chén
sān shí èr míng chén
jiān chén
rù chén
chén yī
fú chén
zhòng chén
tíng xuăn
sāng chén
wáng tíng
liáng chén
zhēn chén
chén shǐ
chén xìng
mò chén
guān tíng
shì chén
fàng chén
bī chén
móu chén rú yǔ
zhé chén
yè tíng
miào tíng
qiān chén
quē tíng
tíng wèi píng
zhù cáng dà chén
qì qún chén
quán tíng
jī chén
wǔ tíng fāng
bù zhào zhī chén
jiān chén dāng dào
jūn chén zhī lì
nà gòng chēng chén
niè zǐ gū chén