支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
即阮琴。相传阮咸所制。形似月琴。
即阮琴。相传 阮咸 所制。形似月琴。
引宋•王谠 《唐语林·补遗三》:“﹝ 李卫公 ﹞自修琴阮,唯与中书舍人 裴璟 相见。”《宋史·乐志一》:“因命待詔……齎琴阮诣中书弹新声。”金•董解元 《西厢记诸宫调》卷三:“鶯鶯 稍习音律,酷好琴阮。”
qín ruǎn ㄑㄧㄣˊ ㄖㄨㄢˇ
即阮琴。相传 阮咸 所制。形似月琴。 宋 王谠 《唐语林·补遗三》:“﹝ 李卫公 ﹞自修琴阮,唯与中书舍人 裴璟 相见。”《宋史·乐志一》:“因命待诏……齎琴阮诣中书弹新声。” 金 董解元 《西厢记诸宫调》卷三:“ 莺莺 稍习音律,酷好琴阮。”
["①古代弦乐器,最初是五根弦,后加至七根弦(亦称“七弦琴”;通称“古琴”)如 ~瑟。~曲。~师。~意。抚~。~棋书画。②某些乐器的统称。如 钢~。月~。胡~。口~。竖~。小提~。~书(曲艺的一种)。弹~。"]详细解释
["①〔~咸〕一种弦乐器,柄长而直,略象月琴,四根民弦,现亦有三根弦的。传说因中国晋代人阮咸善弹此乐器而得名。简称“阮”。②〔大小~〕中国晋代阮籍和他的侄儿阮咸并有盛名,同为“竹林七贤”,世称“大小阮”。后“小阮”用作侄的代称,如“贤阮”。③姓。"]详细解释
niú tīng dàn qín
qī xián qín
zuò shàng qín xīn
zhǔ hè shāo qín
yăo luăn tán qín
xiăo tí qín
qín gāo
qín jiàn
qín tái
ruăn láng
ruăn shè
wáng ruăn
rén qín jù shì
qín gē
qín yán
qín jǐ
qín hè
qīng qín
chàng rén qín
dà xiăo ruăn
xiáng qín
pò qín jué xián
ruăn shì jiǔ
ruăn shēng chē
ruăn jiā pín
ruăn lăng qī
qín huī
yǐn qín sì sè
ruăn diāo huàn jiǔ
qín xīn sān dié
qín xīn xiāng tiāo
qín tiāo wén jūn
gǔ qín jià gāo
jìng jié qín
duàn wén qín
qín shēng yōu yáng