支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
口角;进行的口头上的争论。
例她讨厌任何种类的争吵。
英quarrel;
争论吵闹。
引《儿女英雄传》第三回:“你们先不必争吵,先打算银子去要紧。”《孽海花》第二三回:“如今不用争吵了,我丁了艰了!”赵树理 《三里湾》十一:“心里有点慌,生怕刚才犯争吵的事由已经被他听见。”
争斗吵闹。
引《儒林外史·第五回》:「同严家争吵了几句,被严贡生几个儿子,拿栓门的闩,捍面的杖,打了一个臭死。」
近斗嘴 喧闹 争辩 吵闹
反和好
["①力求获得,互不相让。如 ~夺。竞~。~长论短。②力求实现。如 ~取。~气。~胜。③方言,差,欠。如 总数还~多少?④怎么,如何(多见于诗、词、曲)如 ~不。~知。~奈。"]详细解释
["①声音杂乱搅扰人。如 ~人。~扰(❶吵闹使人不得安静;❷争吵)。②打嘴架、口角。如 ~嘴。争~。","◎chāo ㄔㄠˉ 〔~~〕吵闹(后一个“吵”读轻声)。"]详细解释
zhēng jīn lùn liăng
zhēng zǐ
zhēng qiáng hào shèng
suí mò nóng mín zhàn zhēng
hé zhàn zhēng
zhēng chăo
kàng zhēng
zhēng lì
zhēng chí
zhēng sòng
jù zhēng
zhēng fēng
zhēng cháng lùn duăn
zhēng néng
zhēng dù
zhēng qí
lóng zhēng hǔ zhàn
jié zhēng
chăo fán
bù zhēng chăo
zhēng gōng
jiăng guì zhàn zhēng
qīn zhēng
zhēng jìn
gòu zhēng
zhì chū hū zhēng
zhēng chí bù xià
shì zhēng còu yàn
jìng duăn zhēng cháng
zhēng kàng
wàn huì zhēng róng
tíng zhēng miàn zhé
miàn yǐn tíng zhēng
sī xiăng dòu zhēng
gǔ năo zhēng tóu