支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
同“首倡”。
指句首语气词。
谓成诗在先。
引《后汉书·荀彧传》:“自天子蒙尘,将军首唱义兵。”
引南朝•梁 刘勰 《文心雕龙·章句》:“至於‘夫’‘惟’‘盖’‘故’者,发端之首唱。”
引唐•白居易 《令狐相公拜尚书后有喜从镇归朝之作刘郎中先和因以继之》:“尚书首唱郎中和,不计官资只计才。”
首先提倡。南朝梁·刘勰也作「首倡」。
引《南史·卷一五·傅亮传》:「我首唱大义,兴复王室。」《文心雕龙·杂文》:「观枚氏首唱,信独拔而伟丽矣。」
率先作成的诗文。
引南朝梁·刘勰《文心雕龙·附会》:「若首唱荣华,而媵句憔悴,则遗势郁湮,余风不畅。」唐·白居易〈令狐相公拜尚书后有喜从镇归朝之作刘郎中先和因以继之〉诗:「尚书首唱郎中和,不论官资只计才。」
["①依照乐(yuè ㄩㄝˋ)律发声。如 ~歌。~腔。~段。~功。~和(hé ㄏㄜˊ)。歌~。②高呼,大声叫。如 ~名。~收。③歌曲。如 唱个~儿。④古同“倡”,倡导。⑤姓。"]详细解释
["①头,脑袋。如 ~饰。~级。~肯(点头表示同意)。②领导的人,带头的。如 ~领。元~。~脑。~相( xiàng )。③第一,最高。如 ~都( dū )。~府。④最先,最早。如 ~次。~届。~创。~日封。~义(首先起义)。⑤出头告发。如 自~。出~。⑥量词,指诗和歌。如 一~诗。⑦姓。"]详细解释
tòng xīn jí shǒu
shǒu xiān
niú shǒu
chàng lìng jiā
chàng tàn
wú bàn zòu hé chàng
wéi shǒu
jù shǒu
yī chàng
liù yáng kuí shǒu
xī shǒu
lián chàng
wú shǒu
shǒu kuăn
shǒu nàn
jí chàng
yǒu shǒu wěi
jiào shǒu
yuán shǒu
shǒu léng
găn chàng
lí shǒu
shǒu xiāng
shǒu chē
chuí shǒu tiē ěr
táng chàng
shǒu wàng
xié jiān dī shǒu
bái shǒu kōng guī
qiáo shǒu yǐ pàn
shǒu chàng yì jǔ
zhuāng shì chàng fă
shǒu wěi jiā gōng
dī shǒu xià qì
lóng shǒu shǐ zú
è yín wéi shǒu